Thao tác đặt báo thức hay tạo ghi chú nhắc việc đã rất quen thuộc với nhiều người. Tuy vậy, không ít công việc vẫn bị bỏ sót khi lời nhắc xuất hiện vào lúc chưa phù hợp hoặc tách rời khỏi địa điểm cần thực hiện. Nhận ra khoảng trống đó, nhóm sinh viên khoa Công nghệ thông tin thông minh tại Asia Vietnam đã phát triển Forget-Me-Not, ứng dụng nhắc việc theo vị trí, với mục tiêu giúp việc ghi nhớ trở nên sát với tình huống thực tế hơn.
Khi “nhắc đúng” vẫn “chưa đủ”
Nhiều việc cần ghi nhớ trong ngày không gắn với một giờ cố định, mà gắn với một địa điểm cụ thể trên đường di chuyển, chẳng hạn ghé lấy đồ, mua một món cần thiết hay mang đồ đến cho người thân. Với những trường hợp này, lời nhắc theo giờ đôi khi chưa phát huy hiệu quả, vì thông báo có thể xuất hiện khi người dùng đang bận, chưa ở đúng nơi cần xử lý hoặc chưa thể thực hiện ngay. Sau khi tắt thông báo, việc cần làm rất dễ bị quên.
Forget-Me-Not được phát triển để giải quyết chính khoảng trống này. Thay vì chỉ đặt lời nhắc theo thời gian, ứng dụng cho phép gắn công việc với vị trí trên bản đồ. Khi người dùng đi vào khu vực đã thiết lập, hệ thống sẽ gửi thông báo để nhắc đúng lúc hơn, đúng chỗ hơn và thuận tiện hơn cho việc thực hiện.
Chia sẻ về ý tưởng của nhóm, Nguyễn Khánh Duy – Sinh viên ngành Trí tuệ nhân tạo tại Asia Vietnam cho biết: “Ý tưởng này không hoàn toàn thay thế nhắc việc theo giờ, mà bổ sung cho những công việc cần di chuyển giữa nhiều địa điểm. Có những việc đã đặt chuông nhưng khi chuông reo không đúng lúc, bản thân em tắt đi rồi quên luôn”.
Từ nhu cầu rất cụ thể đó, bài toán mà Forget-Me-Not hướng tới rõ ràng hơn: biến lời nhắc thành công cụ gắn với bối cảnh sử dụng thực tế, thay vì chỉ dừng ở một thông báo xuất hiện theo giờ đã cài sẵn.

Đằng sau một lời nhắc là cơ chế theo dõi vị trí phức tạp
Forget-Me-Not hoạt động bằng cách gắn một việc cần làm với một điểm cụ thể trên bản đồ. Người dùng tạo điểm nhắc, chọn phạm vi xung quanh và nhập nội dung công việc. Khi di chuyển vào khu vực đã thiết lập, hệ thống sẽ tự động gửi thông báo.
Để làm được điều này, ứng dụng liên tục theo dõi vị trí hiện tại và so sánh với điểm đã lưu. Khi khoảng cách đủ gần, thông báo sẽ được kích hoạt. Khác với nhắc việc theo giờ, cơ chế này phụ thuộc vào vị trí và thời điểm người dùng thực sự có thể thực hiện công việc.
Theo Vũ Mạnh Quân – Sinh viên ngành Công nghệ bán dẫn tại Asia Vietnam, thách thức lớn nhất là xác định thời điểm nhắc sao cho phù hợp. “Phần khó nhất là tính toán khoảng cách và bán kính sao cho hợp lý, kết hợp với việc xác định thời điểm thông báo. Nhóm cũng phải cân nhắc đến tốc độ di chuyển để điều chỉnh”, Mạnh Quân chia sẻ.
Trong quá trình kiểm thử, bán kính nhắc việc được đặt khoảng 50m – 80m để đảm bảo độ nhạy và hạn chế tình trạng báo sớm hoặc muộn. Qua thử nghiệm, nhóm từng bước điều chỉnh cách ứng dụng phản hồi trong các tình huống di chuyển thực tế.
Cách xử lý dữ liệu vị trí là phần quan trọng nhất của ứng dụng, quyết định việc lời nhắc có xuất hiện đúng lúc hay không. Phiên bản hiện tại đã thể hiện rõ cơ chế này và là nền tảng để tiếp tục hoàn thiện trong các bước tiếp theo.
Cách dự án nhỏ cho thấy tư duy sản phẩm đang hình thành
Forget-Me-Not đang được định hướng hoàn thiện theo hướng nhắc việc sát hơn với bối cảnh sử dụng. Trước mắt, ứng dụng ưu tiên kết hợp vị trí với khung giờ để thông báo xuất hiện đúng thời điểm hơn và hạn chế gây phiền cho người dùng.
Theo chia sẻ của Nguyễn Phúc Luân – Sinh viên ngành Công nghệ bán dẫn Asia Vietnam, ở giai đoạn sau, AI có thể được bổ sung để học từ thói quen, lịch trình, nội dung trao đổi hằng ngày hoặc các yếu tố như thời tiết, giờ đóng cửa. Từ đó, hệ thống có thể chủ động gợi ý lời nhắc phù hợp hơn với từng tình huống cụ thể.
“Mục tiêu tương lai của nhóm là biến app thành một người trợ lý biết quan sát”, Phúc Luân chia sẻ.
Qua cách xác định thứ tự ưu tiên và hướng mở rộng, dự án cho thấy các thành viên đã bắt đầu tiếp cận ứng dụng theo tư duy phát triển sản phẩm, thay vì chỉ dừng ở một bài tập lập trình.
Dự án trong học phần, kinh nghiệm gần hơn với thực tế
Được phát triển trong học phần “Computer Programming and Application” (Lập trình máy tính và ứng dụng), Forget-Me-Not cho thấy việc học lập trình tại Asia Vietnam không dừng ở từng câu lệnh hay chức năng riêng lẻ. Sinh viên phải xác định vấn đề, thử nghiệm giải pháp, điều chỉnh sản phẩm và làm việc theo nhóm để hoàn thiện ý tưởng.
Với sinh viên các ngành công nghệ như Trí tuệ nhân tạo hay Công nghệ bán dẫn, trải nghiệm này giúp việc học lập trình gắn chặt hơn với tư duy hệ thống, cách xử lý dữ liệu và khả năng phát triển một tính năng theo nhu cầu sử dụng cụ thể. Đây cũng là cách người học sớm làm quen với việc phối hợp theo nhóm, cân nhắc tính khả thi và hoàn thiện sản phẩm theo từng bước.
Qua những dự án như vậy, có thể thấy chương trình đào tạo tại Asia Vietnam luôn chú trọng tạo điều kiện để sinh viên luyện cách giải quyết vấn đề trong bối cảnh gần với môi trường công nghệ thực tế.





